• Entry for November 9, 2006

    by  • 09.11.2006 • Yahoo360° • 10 Comments

            Ngày hôm nay có gì đặc biệt không? Có, có đặc biệt một chút. Hôm nay trời nắng đẹp, khác với mấy hôm trước. Mấy hôm trước, trời không nắng, gió thồi từng hồi, cuốn tung mọi thứ, gió thổi xoáy vòng những chiếc là vàng nằm la liệt bên lề đường, cuốn chúng lên cao thật cao, rồi lại vứt mạnh xuống đất. Gió tạt vào mặt người đi đường, níu kéo những thân hình khốn khổ cứ còng người xuống nhằm bám lấy mặt đất. Gió đẩy thật mạnh những bóng dáng nhỏ bé cứ lao đi vùn vụt không sao dừng lại.

            Hôm nay trời nắng, nắng ấm, và gió nhè nhẹ. Trời không mưa, mát lạnh. Dạo những bước chậm rãi sau một ngày làm việc và học tập mệt mỏi, đi trên con đường nhỏ quen thuộc từ ga về nhà, chợt nhận ra lá vàng rợp khắp con đường đi, trăng trên cao đã sáng và tròn lắm. Cái lạnh, cái rét và những cÆ¡n gió mạnh rít từng hồi tưởng chừng như đã cuốn mất mùa thi đi thật xa, nhưng thu lại trốn ở góc nào đó tránh gió. Hôm nay thu mới trở lại.

           Những chiếc lá đỏ, vàng; cánh to; rụng đầy dưới lòng đường. Tiếng loạt xoạt vang theo mỗi bước nhịp nhàng. Đâu đó có tiếng lá cọ nhẹ vào nhau bởi những cÆ¡n gió vu vÆ¡ đi lạc. Những bước chân vẫn nối tiếp. Con đường nhỏ, một mình ta đi. Con phố nhỏ chỉ có mình la đang chứng kiến sá»± tÄ©nh lặng cá»§a nó. Bỗng miệng cất tiếng hát. Những kỉ niệm hiện về như những mớ chỉ bị rối tung. Một vài hình ảnh rÆ¡i rớt trong đầu về nhóm bạn ở Pforzheim, nụ cười đáng ghét cá»§a một đứa bạn thân hồi cấp 2, rồi lời nhắc nhở cá»§a mẹ và cái hôm trước khi lên đường đi xa, rồi những kỉ niệm ở hy lạp, ở thuỵ sÄ©, một đêm mệt mỏi, gà gật ở Hannover cùng mọi người v.v… Cứ thế theo tiếng hát, mọi thứ đến rồi đi trong sá»± hỗ độn.

            Một ngày làm việc vui vẻ với đầy tiếng cười, thật thoải mái. Một cuộc sống ồn ã. Nhưng rồi qua tất cả, khi màn đêm buôn xuống, lại trở về với một góc nhỏ cá»§a riêng mình, mà ở nÆ¡i đó có một nỗi buồn không tên. Căn phòng nhỏ bé này là một phần không thể thiếu cá»§a cuộc đời sinh viên xa nhà. NÆ¡i đây đã chứng kiến tất cả những phút giây hạnh phúc, những giọt nước mặt trong sá»± cô đơn và buồn bã, rồi cả những thăng trầm mà cuộc sống mang đến.

           Đêm nay lại trở lại với một chút buồn bã, buồn cÅ©ng vì nhiều chuyện nhiều lý do. Nhưng khi ngẫm cho kÄ© thì lại toàn là những lý do không chính đáng lắm. Ngày đến, mở cá»­a ra đón thế giới, mang đến cho thế giớ này những nụ cười, gặp bạn bè với một khuôn mặt rạng rỡ. Để rồi đè nén những khó khăn, và buồn tá»§i vào bên trong lòng, rồi hàng đêm lôi từng cái ra, gặm nhấm.

           Đời học sinh vô lo vô nghÄ©, hạnh phúc và buồn vui ngắn ngá»§i, đến rồi đi mà chẳng đọng lại, cÅ©ng chẳng khiến con người phải băn khoăn hay suy tư. Nhưng đời sinh viên xa nhà thì lại khác, luôn cười vui để mang đến sá»± yên vui cho người thân, và che giấu đi những lo lắng cá»§a cuộc sống. Nhưng đó là cuộc sống, va chạm để rồi trưởng thành.

           Thu đến trong sá»± mờ nhạt, nhưng hôm nay thu đã về thật rồi. Lá cây đang vàng óng và bắt đầu rụng xuống, mang đến cái mùi thiên nhiên quen thuộc. Chợt trong lòng nảy ra một ước muốn được lên một đỉnh núi thật cao, nhìn đi khắp nÆ¡i, mở tầm mắt đến tận chân trời xa tít, dang tay ra đón lấy ánh nắng ấm áp và không gian trong lành và một chút lạnh cá»§a núi đồi.

           Mấy bông hoa được trồng trong cái chậu sứ nhỏ nhỏ đang nở hoa thật đẹp. Mấy hôm trước, nó bị lãng quên, không được tưới nước, sáng ra nhìn hoa rÅ© xuống, lá và cánh hoa mềm oặt và dặt dẹo. Tưởng như nó đã chết, nhưng khi tưới nước trở lại, nó đã ko chết. Hôm nay là lần thứ 2 nó sống lại. Nó lại tươi trở lại, lại nở hoa, cánh hoa cứng cáp lạ thường. Cứ sau một lần quên không tưới nước, cánh hoa lại cứng hÆ¡n và nở đẹp hÆ¡n bao giờ hết. Những bông hoa nở to hÆ¡n bao giờ, và nhiều hoa hÆ¡n. Sau mỗi khó khăn, con người ta cÅ©ng sẽ cứng cáp hÆ¡n phải không nhỉ? Và sức sống sẽ mạnh mẽ hÆ¡n…!?

           Cây xương rồng, mình chẳng cần tưới nước, nó vẫn sống nhăn răng. Nó vẫn xanh và vẫn vươn lên, dù cho đất trồng cây có nứt nẻ, vài tuần không có nước, nó rụng những chiếc là to và đẹp. Thay vào đó là những cái gai. Dù cho sau đó có tưới nước thì những chiếc là cÅ©ng không còn mọc ra được nữa. Và rồi sau vài lần quên tưới nước. Cây xương rồng giờ chì còn một ý lá. Nhìn đâu cÅ©ng thấy gai. Liệu chăng khi con người ta vấp ngã, sá»± can đảm và tá»± tin cÅ©ng sẽ mất dần đi như cây xương rồi kia rụng lá vì khô cằn. Liệu có một ngày lá non sẽ xuất hiện trên cây xương rồng cá»§a mình thay vào chỗ những chiếc là bị mất đi. Có lúc nào sá»± tá»± tin và can đảm trở lại với mình ?

           NghÄ© mọi thứ một cách tích cá»±c, thư giãn đầu óc, quan tâm đến những điểm mạnh cá»§a mình là cái mình cần làm. Nhưng dù sao mình vẫn có một góc nhỏ thật nhỏ để suy tư và cảm nhận. Một ngày có bận rộn, có vui vẻ, hay đầy cảm hứng, thì vẫn có một góc nhỏ nào đó mà mình tìm đến để suy tư. Sau mỗi lần suy tư, lại thấy mình có sức mạnh để làm cho cuộc sống vui vẻ hÆ¡n, và ý nghÄ©a hÆ¡n, thấy mình hạnh phúc và trưởng thành, và tiếp tục can đảm đối đầu với những thá»­ thách phía trước.

           Thấy cuộc đời ý nghÄ©a bởi thấy mình biết buồn và biết vui, cÅ©ng biết khóc và biết cười, biết yêu thương và biết đau thương… được sống để nếm trải hương vị cá»§a cuộc sống…

    About

    10 Responses to Entry for November 9, 2006

    1. LinhLinh
      10.11.2006 at 00:19

      So far, your posts have often forced me to spare some time to read, think, and imagine… in silence… and they, often, again, bring back the confusion, the wondering, the feelings of what is meaningful.. to keep on going.. thanks!

    2. Anonymous
      10.11.2006 at 04:45

      anh viết văn tả cảnh đó ah?

    3. berry
      10.11.2006 at 11:09

      Khá thú vị , giừ mới biết V.A lãng mạn ghê gớm, lại còn dính tí triết ;)) .

    4. Anonymous
      10.11.2006 at 22:36

      anh jai sao em … chang doc dc zay -.- toan o vuong hum` … thui chuc’ anh zui ze , weekend di choi zui hen anh ^^

    5. Anonymous
      11.11.2006 at 06:59

      may cai entry cua e co tong cong 5 comment thi` 4 cai cua anh :) thinh thoang comment blog em cho em suong nhe :D
      ma van anh the nay ma anh con keu la hoc van kem ah`, em so >< , trong khi van em chi nhu van cua di Chi thoi :D

    6. Anonymous
      11.11.2006 at 07:01

      thoi chet delete ngay cai comment tren cho em, di` chi thinh thoang cung vao day, doc dc thi` chet em…… huhu, ca cai comment nay nua :D

    7. PeAcE
      13.11.2006 at 05:52

      Van chuong lai lang qua,hik,minh cha viet duoc dai the nay bao h,nguong we!

    8. Anonymous
      14.11.2006 at 06:38

      Lau roi khong co nhieu nguoi comment the nay :)) hehe, vui ghe.

      @Linh: lau lam roi khong gap em, cung phai vai nam roi ay nhi. Dao nay hoc hanh o singapore the nao roi ha em. Em co thuong xuyen ve vn choi khong?

      @Viet: hehe, thinh thoang cung hoi xe^’n mot ti em a… cho doi no thay doi mot ti, cuoc song them phan thi vi :))

      @chi Mai beo: :>, kho chua, chi em choi voi nhau suot may nam roi ma bay gio moi biet “tai le?” cua em a :>… (duoc dip ph^?ng mui) hehe… Hom nao tu tap an uong di chi di, lau khong gap moi nguoi rui.

      @Wo: Em thu chon lai encoding hoac la change trong phan Internet Option y…la se doc duoc thoi.

      @Honey: Xoa lam gi ha em, de di Chi vao doc haha, co dua se biet tay di Chi cho ma xem :))

      @ban Hoa Binh: Thay ban sang Duc, ma im hoi lang tieng qua. The Hoa Binh co dinh di Dresden du lich mot chuyen khong? O tren Hannover chac la dong vui qua roi, nen khong muon di den cac thanh pho khac choi nua ha :-?

    9. katy
      14.11.2006 at 08:54

      PhAnh, van the nhi…
      lang mang ghe, hay buon nua chu…
      co bit ai comment ko?
      lau lam rui ko bit tin tuc gi cua PhAnh…
      thay PhAnh dep trai len nhieu do…

    10. Anonymous
      14.11.2006 at 09:32

      Ôi, bất ngờ quá, không ngờ là Tú cÅ©ng có blog yahoo :D … vậy mà Vanh không biết.
      Quá bất ngờ là đằng khác, 2 rưỡi rồi chứ ít gì đâu… cÅ©ng khá lâu rồi… không biết ấy có gì thay đổi không nữa.

      Có còn nhí nhảnh như ngày xưa không?, hay là đã điềm đạm, trững trạc lắm rồi…?
      Mới đó đã hÆ¡n 2 năm rồi… thời gian đi nhanh thật…

    Leave a Reply

    Your email address will not be published. Required fields are marked *